Sự giúp đỡ

Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.
Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói: “Cảm ơn bố, cứ kệ con!”.
Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái. Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo: “Anh dùng phao đi!”. Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay.
Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau… Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và “Không, cảm ơn!” – Anh ta lại nói – “Cứ kệ tôi!”. Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông.
Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả.
– Bà không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ – bà anh nói – Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.
– Bực bội ư? Hằn học ư? Không thể thế được! – Anh ta kêu lên – Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ!
Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp :
– Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao? Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không?
Có một câu nói thế này: “Bạn không phải là người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn”.

Ra mắt gia đình

Hôm nay nhà bà Hằng rộn ràng đón khách. Hai cậu con trai không hẹn mà cùng đưa bạn gái về ra mắt gia đình.

Hai nàng dâu tương lai một béo, một gầy nhưng đều là những cô gái xinh xắn đáng yêu, thoạt nhìn đã có cảm tình.

Nhung người đậm đà, ăn mặc hợp thời trang là người yêu của cậu em. Cô này vừa đến đã đon đả chào hỏi gia đình bạn trai như thể đã là người trong nhà, không chút e thẹn, lại còn mang theo rủng rỉnh túi nọ túi kia làm quà biếu mẹ chồng tương lai. 

Thấy hai nhóc, con của chị cả đang nghịch đồ chơi, cô Nhung mở ví rút xoẹt 2 tờ 200 ngàn lì xì cho các cháu trước ánh mắt hài lòng của mọi người. Riêng Tuấn tỏ ra rất tự hào về bạn gái mình.

Điều đó khiến Nam, anh trai Tuấn đâm lo cho người yêu vì Trang đến tay không, chẳng mang theo quà cáp gì mà cũng chẳng có lì xì cho các cháu.

Anh lén nhìn Trang, sợ cô chạnh lòng hoặc cảm thấy bị lép vế. Nhưng Trang vẫn tự nhiên không tỏ chút thái độ bối rối. Có lẽ cô là người biết giấu cảm xúc của mình.

Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, nhất là Nhung. Ai cũng thấy đó là một cô gái sắc sảo, cực kỳ am hiểu về các vấn đề kinh tế cũng như những xu hướng mới của thời đại. Nghe cô nói chuyện, cả nhà khi thì cười vỡ bụng khi thì gật gù thán phục.

Nam lại càng lo cho ý trung nhân của mình. Từ đầu đến giờ hình như Trang chưa ghi được điểm nào trong buổi đầu ra mắt. Trong khi Nhung thật sự nổi bật thì Trang không để lại chút ấn tượng nào.

Khi hai cô gái đã về, mọi người trong nhà bắt đầu xì xào bình luận. Nhung được cả nhà khen lấy khen để, nào là khéo ăn khéo nói, nhanh nhẹn hoạt bát, hào phóng, sắc sảo… đúng là không chê vào đâu được. Còn cái cô Trang thì rõ chán.

Lúc ấy, hai thằng bé con chị cả mới đồng thanh: “Cô Trang có lì xì cho tụi con mà!”. Vừa nói chúng vừa giơ ra hai chiếc phong bao màu đỏ xinh xinh.

Trong khi mọi người ngây ra không hiểu Trang lì xì cho các cháu khi nào mà họ không biết thì thằng lớn bô bô: “Cô Trang lì xì thì chúc mau ăn chóng nhớn, ngoan ngoãn, học giỏi, lại còn thơm vào má tụi con mấy cái. Cô Nhung thì chả chúc gì, đưa tiền như ném phi tiêu”.

Thấy thằng anh được nói, thằng bé cũng chen vào. Nó kể lúc đi vệ sinh nghe thấy cô Nhung nói điện thoại: “Mẹ không phải lo, cả cái nhà ấy đã tối mặt tối mũi vì đống quà con mang đến rồi. Gớm, giá mà mẹ nhìn thấy lúc con lì xì cho bọn chíp hôi mấy trăm bạc mà bố mẹ chúng nó mắt sáng rực như đèn ô tô. Thôi lát về con kể cho mà nghe”.

Cả gia đình bà Hằng chết lặng. Chị cả tức giận quát con: “Sao bây giờ chúng mày mới nói?”.

Thằng bé cãi lại: “Lúc ấy con định chạy đi mách mẹ nhưng cô Trang cũng ở đấy, cô ấy bảo đừng nói gì kẻo cả nhà mất vui”.

Bà Hằng bấy giờ mới chép miệng: “Đúng là giá trị đảo lộn hết cả, chả biết đường nào mà lần!”

bao dung

Tôi tự hỏi, đã bao nhiêu lần trong đời, tôi giận dữ vô cớ với những người xung quanh. Hãy thông cảm, thấu hiểu mọi người thay vì oán trách họ. Hãy đặt mình vào vị trí của họ để hiểu tại sao họ lại có những hành xử như vậy.

“Biết mọi thứ cũng có nghĩa là tha thứ mọi thứ”

Anh sẽ yêu em trong bao lâu?

Một ngày, khi đang đi dạo cùng nhau, cô gái bỗng hỏi chàng trai:

-   Anh nè, nếu em hỏi anh sẽ yêu em trong bao lâu thì anh sẽ trả lời thế nào?

Chàng trai không để cô gái phải đợi lâu, anh ta nhìn cô gái, khẽ mỉm cười và nói:

-   Àh! Tất nhiên là anh sẽ yêu em trong 4 ngày : Xuân, Hạ, Thu, Đông rồi!

Cô gái lắc đầu, rồi nói :

-   Như thế còn nhiều lắm anh!

Chàng trai đáp :

-   Vậy thì 3 ngày : Hôm qua, Hôm nay và Ngày mai em nhé!

Cô gái vội nói:

-   Không được đâu, thế vẫn còn nhiều mà anh.

Chàng trai thông thả trả lời :

-   Vậy thì 2 ngày thôi em nhé, đó là Ngày chẵn và Ngày lẻ.

Cô gái bỗng rưng rưng, mở tròn xoe đôi mắt  nhìn thẳng vào mắt chàng trai :

-   Em biết là anh yêu em, nhưng em chẳng cần nhiều ngày thế đâu!

Chàng trai chợt nhắm mắt lại, suy nghĩ một lát rồi nắm chặt tay cô gái và nói :

-   Vậy thì anh sẽ yêu em ít thôi, anh sẽ yêu em trong 1 ngày, 1 ngày là được rồi, đó là ngày " Anh còn sống!" Rolling on the floor laughing

Lần này cô gái không nói gì cả, mà lại ôm chặt lấy chàng trai và nói :

-   Em chỉ cần một ngày, một ngày anh yêu em là đủ rồi!

Open-mouthed smileSchoolOpen-mouthed smileLight bulbI don't know smileNerd smileRed roseRed heartRed heartRainbowUmbrellaAirplaneNinjaDog faceFingers crossedCameraRolling on the floor laughing